Nuôi trăn
    Hình ảnh: Một người phụ nữ rất thích những con động vật bò sát và quyết định mua một con trăn. Đó là một con trăn Myanma to và dài. Bà sống cùng mới đứa con trai và nhốt trăn trong bể ở phòng khách.
Con trăn có thói quen trườn ra ngoài bể. Một hôm bà cảm thấy có lỗi khi nhốt con vật to đùng thế này trong không gian chật hẹp. Thế là bà thường thả nó bò quanh nhà. Con trai của bà rất thích chơi với trăn ngoài vườn.
Một sáng bà ta để ý rằng con trăn chán ăn dần. Qua 3 ngày con trăn không thèm đụng gì đến thức ăn. Người phụ nữ bắt đầu cảm thấy lo lắng. Bà cầm điện thoại và gọi cho chuyên gia.
“Thế này có bình thường không thưa ông? Con trăn tự nhiên bỏ ăn luôn…” – người đàn bà hỏi.
“Thì phải xem xem nó bị sao…” – Ông chuyên gia nói “Ngoài thiên nhiên trăn có thể sống mà không cần thức ăn trong khoảng thời gian dài. Có lúc thì nó nhịn đói để chờ bữa ăn thật lớn. Mà cũng có thể nó chán cái món mà nó ăn thường ngày. Cần phải thay đổi khẩu phần thường xuyên.”
Người phụ nữ làm theo lời chuyên gia nói và mua thức ăn khác cho con trăn, nhưng con vật này một lần nữa không thèm đả đụng đến.
Tối hôm đó, lúc bà đang nằm trên giường thì thấy con trăn cưng của mình nằm ngay bên cạnh. Nó giãn thẳng người dọc khắp cái giường. Bà lại bế nó về cái bể.
Sau vài ngày khi người con trai chơi với trăn ngoài vườn. Người phụ nữ rửa bát trong bếp và vô tình nhìn ra cửa sổ. Con trai bà nằm trên cỏ. Con trăn cũng nằm ngay bên cạnh và giãn người thẳng đuồn đuột như cái que. Bà ta hiểu ra rằng con trăn đang chết dần. Bà cầm điện thoại và gọi ngay cho chuyên gia.
“Con thú nuôi của tôi không ăn gì từ lúc đó đến giờ.”
“Tôi nghĩ không có gì đáng lo đâu.” – ông chuyên gia đáp. “Chị cứ theo dõi nó, nếu đến cuối tháng nó vẫn không ăn gì thì mang nó đến phòng của tôi.”
“À còn một điều này nữa…” – người phụ nữ nói thêm “vào một đêm tôi thấy nó nằm cạnh tôi. Nó nằm thẳng và rất cứng…”
“Ôi không!” – chuyên gia hoảng hốt. “Bà phải đưa nó đi ngay! Tránh xa khỏi nó càng nhanh càng tốt!”
“Tại sao? Chuyện gì xảy ra vậy?” – Bà ta hỏi.
“Loài trăn thường làm thế khi chúng muốn đo người chúng ta!” - Chuyên gia nói
“Đo chúng ta?”
“Nó đo người để xem là nó có khả năng nuốt trọn mồi không” – ông ta đáp.
Người phụ nữ kinh hoàng nhìn qua cửa sổ. Đúng lúc đó và thấy cái chân của cậu con trai đang dần dần chui vào trong con trăn.

- Lặng Nhìn Cuộc Sống -


       Một người phụ nữ rất thích những con động vật bò sát và quyết định mua một con trăn. Đó là một con trăn Myanma to và dài. Bà sống cùng mới đứa con trai và nhốt trăn trong bể ở phòng khách.
    Con trăn có thói quen trườn ra ngoài bể. Một hôm bà

     cảm thấy có lỗi khi nhốt con vật to đùng thế này trong không gian chật hẹp. Thế là bà thường thả nó bò quanh nhà. Con trai của bà rất thích chơi với trăn ngoài vườn.
    Một sáng bà ta để ý rằng con trăn chán ăn dần. Qua 3 ngày con trăn không thèm đụng gì đến thức ăn. Người phụ nữ bắt đầu cảm thấy lo lắng. Bà cầm điện thoại và gọi cho chuyên gia.
    “Thế này có bình thường không thưa ông? Con trăn tự nhiên bỏ ăn luôn…” – người đàn bà hỏi.
    “Thì phải xem xem nó bị sao…” – Ông chuyên gia nói “Ngoài thiên nhiên trăn có thể sống mà không cần thức ăn trong khoảng thời gian dài. Có lúc thì nó nhịn đói để chờ bữa ăn thật lớn. Mà cũng có thể nó chán cái món mà nó ăn thường ngày. Cần phải thay đổi khẩu phần thường xuyên.”
    Người phụ nữ làm theo lời chuyên gia nói và mua thức ăn khác cho con trăn, nhưng con vật này một lần nữa không thèm đả đụng đến.
    Tối hôm đó, lúc bà đang nằm trên giường thì thấy con trăn cưng của mình nằm ngay bên cạnh. Nó giãn thẳng người dọc khắp cái giường. Bà lại bế nó về cái bể.
    Sau vài ngày khi người con trai chơi với trăn ngoài vườn. Người phụ nữ rửa bát trong bếp và vô tình nhìn ra cửa sổ. Con trai bà nằm trên cỏ. Con trăn cũng nằm ngay bên cạnh và giãn người thẳng đuồn đuột như cái que. Bà ta hiểu ra rằng con trăn đang chết dần. Bà cầm điện thoại và gọi ngay cho chuyên gia.
    “Con thú nuôi của tôi không ăn gì từ lúc đó đến giờ.”
    “Tôi nghĩ không có gì đáng lo đâu.” – ông chuyên gia đáp. “Chị cứ theo dõi nó, nếu đến cuối tháng nó vẫn không ăn gì thì mang nó đến phòng của tôi.”
    “À còn một điều này nữa…” – người phụ nữ nói thêm “vào một đêm tôi thấy nó nằm cạnh tôi. Nó nằm thẳng và rất cứng…”
    “Ôi không!” – chuyên gia hoảng hốt. “Bà phải đưa nó đi ngay! Tránh xa khỏi nó càng nhanh càng tốt!”
    “Tại sao? Chuyện gì xảy ra vậy?” – Bà ta hỏi.
    “Loài trăn thường làm thế khi chúng muốn đo người chúng ta!” - Chuyên gia nói
    “Đo chúng ta?”
    “Nó đo người để xem là nó có khả năng nuốt trọn mồi không” – ông ta đáp.
    Người phụ nữ kinh hoàng nhìn qua cửa sổ. Đúng lúc đó và thấy cái chân của cậu con trai đang dần dần chui vào trong con trăn.
    Bình luận

    Gửi comment

      
    Các thông tin mới đăng :